Sad & …

Về quê hơn tuần rồi, ăn ngủ riết – bạn nói coi chừng năm nì thành Đinh hợi đấy, cảm ơn bạn, gửi yêu thương, giấu nỗi buồn, lạnh… Hôm qua, hôm ni khỏi nhà, muốn nhận, cười thật nhiều, ko đủ thứ. Mai chủ nhật , cuối tuần, mình lại đếm… muốn ngồi nhìn người ta vui cười, nhìn những ngỗ ngáo, nhìn yêu thương, ai già đâu nào – chỉ là tự nhiên muốn vậy thôi, hô hô… mình nhảm quá, tâm trí hầu như rối bời, hôm qua đau đầu quá trời, không ngủ được nữa, tẩy não rồi ngủ vậy mà cũng khó, chắc do lạnh quá, lại hay nghĩ ngợi lung tung nữa – nó hành. Nói gì thì nói, vẫn quí lắm những khoảnh khắc, nhớ lắm những vụng về, ngây ngô… Ở nhà, chiều chiều lại ra biển, có mỗi cái biển, rộng đến sợ hãi, mỗi mình, thênh thang, dạo… dạo…

Lặng lẽ sống, vui và mơ những bình thường, liệu có quá đáng, cầu trời phù hộ – mình sẽ bình yên. Vậy đó, giấc mơ con, nỗi buồn của con, nghoảnh mặt nhìn – nhưỡng… Thế nào, nói hoài, nói mãi, mình tận tụy rùi thì sao, cho và nhận… Tâm tựa như thủy… Hôm trước nói chuyện với bác Sơn, chuyện cái đồng ngao – thấm thía, muốn sống trọn vẹn, mấy ngày nì, vui và không cáu bẩn…


Nhóc con…

Quê nghèo, cá kèo kho tộ, hô hô… nhớ, da diết, mong manh. Tết nì về quê làm gì nhỉ… À phải rồi, là Tết mà, sum vầy – những ngày nghỉ, những ngày ấm cúng. Trách nhiệm là cái gì đó mặc nó đã đong trong nó phần nặng nề, ta thấy ta, thấy mày, thấy một buổi sớm mai có nắng, rồi cười, rồi khóc, rồi hân hoan đợi chờ… Ta của ngày hôm qua, oằn trên cái xe đạp của Ba, nhớ lắm, dáng của Ba và nổi lòng của Má, gia đình mình ta dành phần thiêng liêng nhất…

Những chuyến đi, thật nó muốn trở về, cảm giác ấy, hướng đi nữa… cũng chẳng để làm gì, chỉ là bản ngã, quen và thân lạ lùng. Vẫn vui đấy, cố gắng, nức lòng mình hỏi có hâm nổi lòng ai đó không, vững tin dù có ra sao. Thật khó đến vậy à, chỉ một cuộc điện thoại thôi, “Ba má à, con vẫn khoẻ mà.”. Muốn im lặng, sẻ chia theo cách riêng của mình… Nghẹn lòng, nức nở, là ta mà…

Năm, tháng… những phép đếm, những phép so sánh, lại thẫn thờ : Này nhóc, mày chưa lớn đâu mày, lo mà học đi mày.

- Uh, thì học.

Không nghĩ nữa, không nói nữa, không … không… vấn lòng.

Nhìn thấy nhiều màu, lại điên loạn, ngắm nghía – không hề, chỉ muốn vọc nó thôi, nhàu nát, hu hu, thất vọng, buồn, buồn…

Nói vậy thôi, cảm xúc mà, cười…

[Sun 130108]

Là cách gọi thôi, quanh năm, khói, bụi, kẹt xe, lo vấn… rồi mơ bình yên. Nơi đó, tôi vẫn cười, và sẽ nhớ… Bây giờ nỗi buồn nó cũng lớn rồi, mặc nhiên nó biểu hiện khác quá, không nhận ra mình nữa. Thôi kệ, cứ thế mà sống, lẳng lặng, không muốn ồn ào, vội vã một tý cũng được.

Lại sắp thêm một năm già cỗi, ” Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không ? Để gió cuốn đi…” Giờ thì gió cũng chẳng thể cuốn trôi những tấm lòng… Cuộc đời còn đó những ràng buộc.


Chuyện đời, chuyện cu Tèo, cu Tý, cái Bi, cái Bô, chuyện xô bồ, đẩy vợ…

Điệu nhạc, phố quen, thân này quen, của Sài Gòn một ngày rã rời… Chuyện đời, chuyện cu Tèo, cu Tý, cái Bi, cái Bô, chuyện xô bồ, đẩy vợ… đâu đó còn có những giấc mơ đời hư ảo, ôm mộng vọng tưởng, hưởng ngoạn, chơi trăng, chơi hoa… Ngày của bình yên, ta trút mọi ưu phiền, gió lướt qua…. Ôi trời, chuyện thiên hạ, đã có ông Mạnh, ông khoẻ, ông Dũng, ông mưu … lo rồi. Là công dân tốt – không sai, là một người yêu Việt. Này bạn, cố gắng nhé, tôi vui khi bạn cố gắng, niềm kiêu hãnh – đó là sự cố gắng…

Chuyện hôm qua,

[ ] “…sao ta lại chia tay à”? Nghe buồn cười quá, rằng trẻ con mà – hồi đó ấy. Tôi ngu ngơ, tôi vu vơ, tôi thẫn thờ… Tôi thích kẹo, tôi khoái kem. Mà chia tay gì nhỉ… là cô lật qua một trang khác đấy chứ, cô vẫn trắng xinh, tôi cũng thế, nét vẽ của tôi có chăng chỉ lốm đốm những vệt mờ… Vẫn cười, dặm hỏi cô có vui không hả cô… ngày mưa, nếu ở quê tôi lại đi bắt dế đấy, để làm gì nhỉ, nghe chúng hát ư… Cười,

[ ]… về, không hẳn là cứ đến nơi nào đó. Lòng chỉ muốn về… Rồi này ba, này má, này cô, này dì, này mày, này tau… Biển chiều đẹp quá, nhớ bạn bè, ăn sâu vào thịt da, muốn nghe, muốn biết. Rồi thì vui buồn, muốn im lặng, muốn nhìn, muốn ra đi… lại thẫn thờ. Ngày tàn, bước chân mang theo những đam mê, bóng trắng, bóng sáng, vỡn đùa… Gánh nặng, nỗi lòng…


Về Quangnam … [ 16h30 170108 ]

trở về… nhìn ngắm tùm lum, ha ha… sướng. Nhưng cũng nhớ, vặn vẹo, tỉ tê, ỉ ôi, 8, 9 …

quê lạnh, rồi nắng, chắc vậy…

kệ

sẽ làm gì nhỉ… Uh thì Đà nẵng, Hội an, Hà kiều…rồi thì sông nước, biển chiều, cà phê, rượu, bia, ếch, nhái… Rồi dạo, rồi nhảm để bạn cau mày, bạn nhăn, bạn huýt… Rồi sẽ buồn, sẽ nhớ… rồi im lặng…

Bữa ni mà về là đi ngủ biển, lâu quá rồi, không biết mấy thèn nhóc ở quê ren rồi, không chừng tụi nó có vợ rồi cũng nên, mấy thèn con nit ranh – tau khoái tụi mày đấy !

Muốn ngồi, muốn im lặng, muốn nghe, không muốn nói…

Nỗi nhớ ngày nào nữa, sẽ gọi bạn iu, lâu lắm rồi….

- thích cái đường dọc biển Hội An, muốn đi một mình, chạy xe, nghĩ tùm lum… thấy những tươi sáng…

- tất niên nhà bạn Hạnh , bạn Tiên… nói rồi đấy nhé

- ngồi ở cái quán nhà Trúc Hà với thèn Nam, thèn Linh, thèn Nhật, thèn Thảo…

- đi chợ Hà Lam với 6Luck… zui zui…

- nhậu chỗ cái hồ gần biển với tụi Báu, Gấm…muốn nghe những chuyện nhà quê, những lo toan của tụi bạn, để thấy mình may mắn, để vỗ về mình sẽ cố gắng!

- ra cái chợ Sân bay tẻo teo với má buổi sáng…

- ra biển với ba vào ngày mùng 2…

- thích cái lớp 12/3 quá trời… coi nào, bọn con gái xinh xinh, bọn con trai quỉ quỉ… bao lâu rồi không gặp ấy nhỉ.

Chiều chiều lại ra biển, thích biển nhất, thích nói nhảm, siêu nhảm, thích kêu gào thảm thiết… ha ha, nghe hẻo quá. Muốn là ngoằn nghèo, nhầu nát, hỗn mang, đa mang rồi thì nhẹ, bồng bềnh, thanh thản, thảnh thơi, cố gắng…

Ăn Tết – ăn bánh, ăn kẹo, ăn thịt… hô hô, sướng… nhưng buồn quá !

Biển gọi con sóng khai sinh tình yêu giữa lòng ta.
Mà thời thơ ấu mênh mang đã bay cuối trời xa.
Tình ơi hãy hát lên đi để ta nhớ người xưa.
Nhớ đôi môi xinh ai cười thân ái…
Về đây nghe tiếng rao đêm vọng trên phố Hòai xưa.

Có ai mang theo hương mùa xuân thắm…

Như sương…

Như Sương, như Mai, khúc buồn vui, miền tối sáng… Không biết có ấm lòng không, vẫn vui, nghe, chạnh lòng, nghĩ, nhìn, ngắm… một lần nghe người nói trong như sương – cười, bạn điện thoại, 26 về, chờ tụi mày, lâu quá nhỉ, chỉ tau nhậu nhé – ha ha. Hôm qua thèn Tùng méo rủ đi Tam Kỳ bán hội chợ với nó, lại lười, ko đi… Hôm qua, buồn, hôm qua muốn nói chuyện với bạn, muốn nói thật nhiều để bạn vui chút ít… Tối, lạnh, sáng sớm đã mưa… đón nhận, đi ăn sáng, cà phê… thấy gì nhỉ, thảnh thơi, rảnh rỗi.

Đau đầu, tận tuỵ, còn bị chửi zô ziên nữa…. Hứ!

Chiều về quê thui, lòng vòng Hà Lam chán, ngán rùi…. Có những khoảng riêng mình, nghĩ ngơi mà… h thấy mình cảu thả quá.

Miền tối… quanh co, vòng vèo, vặn vẹo… Miền sáng… trong xanh, vắt vẻo…. Nghe cười, thấy vui… xinh tươi và rạng ngời. Miền tối sáng, thấy tôi, thấy bạn, thấy bạn tôi… mầm sống, cứng cáp, vươn vai. Ru ai hả biển, ru hời làm mi, ru vờ câu hát… lặng đi, rười rượi, im lặng, chán lắm… Kêu gào như gió ấy, nhưng dừng lướt nhanh… sẽ long lanh – những sớm mai…

Mai mốt làm gì nào, đợi, chờ… sẽ gặp, như sương mà…


030108

Cuối năm… rã rời bên những vụn vỡ, những yêu thương dần mất đi. Còn ta, còn bạn bè, còn nỗi nhớ – không vui, lạnh buồn…

Sat 050108

một… Về bên những thân quen, nhận ra mình nhỏ bé, để làm gì, rồi sẽ lớn hơn, những chân trời xa tít tắp, biết đâu đó. Đợi, chờ… Hôm qua là một khoảng nhiều màu, chỉ kịp xòe bàn tay ra, lem luốc, ngây ngô. Ngày mai bắt đầu với nắng vàng, gió lạnh, lòng ai lại ấm lên trong cái cách hơ hơ của nụ cười và những nhớ thương. Này nhé, và con tim đã vui trở lại…

hai… Đánh mất, hối tiếc – không mà. Về sau, khi lớn hơn sẽ nói : và tôi đã đúng – chắc rồi. Vẫn chia mình ra, muốn sống với cái cảm giác trọn vẹn, là người tốt ư – nghe xa xỉ, không hề thích. Là tôi, là những tiểu tiết… Thoáng qua, ẩm thấp và dễ chịu – mùi nhà quê nồng nặc, tôi thích!

ba… Một tẹo, tỉ tê như cái cách cô bé gói gắm con búp bê của mình vậy. Hẹn lòng đừng nhớ, nhủ lòng cố quên… Phía xa, biển vẫn một màu, lặng thinh cố hữu, ai đang rảo bước, nhớ – tàn phai, hoen úa…

bốn… Là một lời hứa, nhẹ nhàng – như mây, như mưa…


Thứ 4, 12/12/07

Cù Lao lộng gió, thuyền rẽ sóng, mắt biển đục ngầu, ngấn…

Cho tôi một lần thở than, cho tôi một lần yếu đuối, trước biển, trước em. Bước… tôi về, không nói nữa, toàn nhảm nhí, toàn dở hơi, tôi nhận về mình đấy… Cười vui, bớt âu lo, nói hoài, nói mãi…. rồi bọn trẻ sẽ lớn.

Mùa Đông, biển động, lại gió bão, dân quê mình lại vất vả… nhớ, thương, mủn lòng… Sắp cuối năm, nhiều cảm xúc, đợi, chờ… ngày về ?

Coi lại cuộc sống cho khoa học, hợp lí tý, học hành, vui chơi, ăn uống… cho hiệu quả. Những suy nghĩ tốt không hẳn lúc nào cũng biến ra kết quả tốt.

Vẫn còn những thú vui “tao nhã” – cố gắng giữ lại, mai có lẽ nên đi mua chục cái ly. Sơ ý, hay cố ý thì cũng ko cần giải thích, ầm, choát… vậy là ổn. Họ bận – đó là lí do, mình nên đi kiếm những việc có ích mà làm – vẫn nói với mình như thế.

Không phải là bất cần, không phải là tự phụ, chỉ là chưa nhận thức được một số thứ nên không dám ý kiến. Cố gắng… vậy thôi !


Like the word good-bye…

Mình sợ rồi sẽ đánh mất niềm tin, mà có gì là ghê gớm đâu, không ghê gớm sao cứ phải nói nhỉ – mâu thuẫn rồi đấy. Uh, mâu thuẫn, không nghĩ nữa…

Nhỏ bạn bảo mình gầy, dạo này về quê chắc lại bị mắng, phải cải thiện thể trạng thôi, cái ni đơn giản, chăm ăn và thể dục, mình vẫn còn lười quá, không tốt .

Nhớ Tết năm ngoái, ở lại cái tp ni, chán, ngán, nhưng cũng đáng đời, cho kin. Dẫu sao thì mấy ngày du xuân Đà Lạt cũng thú vị.

Lại một đêm không ngủ, đêm trắng, đêm cuối, đêm tha thiết hay đêm mặn nồng gì gì đó thì cũng thôi… “Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây…Muốn một lần tạ ơn với đời, chút mặn nồng cho tôi…”. Ta hoang mất rồi…

Biển, sóng inh ỏi, vắng và lặng căm, đợi chờ… Nhớ, con sóng như giày xé từng thớ thịt, biển thì rộng quá, cát mãi níu bước chân qua…

Đừng như thế nữa, ta không đành lòng… Chốn này, bình yên lạ kì…

NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY…

Những hẹn hò từ nay khép lại
thân nhẹ nhàng như mây.
Chút nắng vàng giờ đây cũng vội
khép lại từng đêm vui…

  • Meta

  • Lượt truy cập

    • 500 lượt