Had a bad day…

Mỗi khi khó khăn mình lại chắp tay mà vấn: “Cầu trời phù hộ cho con, thật ra cũng cũng đâu có tệ… mong trời phù hộ, con sẽ tôn thờ ông mà! “. Rồi những phép hiển linh cũng hiện ra, mình lại ổn, vững vàn đi tiếp… Hôm bị ốm tinh thần còn tệ hơn hôm ni nhiều, qua 2 đêm khấn cầu là khỏe à… Uh nhỉ, không phải lúc nào cũng không cứu vãn được, nhưng cũng có nhiều chuyện gọi là chấp nhận đấy thôi…

Nỗi lo, ưu tư có khi vấn trong nước mắt… Trước em ta đã yếu đuối thế nào nhỉ “Dị, dị… Con trai mà khóc…”. Mấy hôm trước ta đã mong được ở nhà biết bao nhiêu, gọi và mơ những bình yên. Đêm vẫn đầy và sợ hãi, chẳng chịu vơi đi. Cái cảm giác chất ngất thật khó chịu, bạn bảo cứ nói đi, nói cho dễ chịu… mà nói gì nhỉ, rằng ta đang bị đầy hơi à – nghe buồn cười quá. Hôm qua đi thi, đã có rất nhiều câu hỏi mình không biết đấy thôi, cười… Mình đang không tự trả lời được nhiều câu hỏi…kiểu như “Có bao giờ bạn biết một điều gì đó là sai mà bạn vẫn cứ làm không? (Tôi là Bêtô – Nguyễn Nhật Ánh)”.

Phải nói là mình tôn thờ hiệu pháp tâm linh của mình, từ nhở đến giờ mình đã dùng rất nhiều lần, và mọi chuyện đều ổn. Sáng nay cũng vậy, mở mắt ra và khấn… Hy vọng sẽ lại ổn, sáng ni lại nắng, nắng xa vời, mưa mang ý nghĩa đợi chờ nhiều hơn lúc này… “Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa với cảm xúc của riêng bạn, trong một thế giới mà bạn có thể hóa thân một cách hồn nhiên nhất vào đấng toàn năng. (Tôi là Bêtô) “.

Đi và lắng nghe sự náo nhiệt có lẽ sẽ tốt hơn lúc này…

Dần quen với những dòng sms ngắn củn, sms thông báo, rằng họ vẫn ở đó, họ vẫn ủng hộ ta, ta biết mà, cảm ơn nhé – “họ” luôn tốt .

Ta biết rõ nhất cảm xúc của ta lúc này, có lẽ sẽ lên Đalat, vẫn không muốn mang theo cái gì hết, đơn giản như sỏi đá… lăn, trầy sướt rồi sẽ tự lành thôi. Hồi nhỏ, cô bé đã khóc nhiều rồi, giờ không muốn cô bé khóc nữa, vậy mà… Ta yêu lắm, yêu nhất đấy thôi. Những khoảnh khắc mang thật nhiều ý nghĩa, giữ gìn là cần thiết… “Lúc nào bạn bắt gặp những hình ảnh quen thuộc lần lượt hiện ra trong tâm trí, sau đó tất cả tan chảy vào từng ngóc ngách trong tâm hồm bạn khiến tim bạn thắt lại, ấy là lúc bạn đang đi duới ngôi sao dẫn đường của tình yêu và điều đó chắc chắn sẽ giúp bạn trưởng thành hơn về mặt cảm xúc và phẩm giá. (Tôi là Bêtô)”.

Trống rỗng, những sợi dây ràng buột đã bị ta làm đứt rồi… Ta vẫn nhận được nhiều quá, rồi sẽ ra sao…

Chưa bao giờ cô đơn như khoảng thời gian này, có những chốn để đến, lặng lẽ và bình thường như những góc khuất – vui, liệu pháp tinh thần. Ta cũng muốn lặng lẽ, lầm lũi… Rồi lại buồn, khốn vui…


Leave a Reply

  • Meta

  • Lượt truy cập

    • 500 lượt