[190208] newEntry

18/02….11h24: (Sms) “… Mấy hôm nay than buồn thật ra không biết được cảm xúc của mình. Giống như là đang bước sang một chặng đường khác. Muốn đem theo tất cả nhưng dường như bàn tay mình quá nhỏ, hoặc là đã chưa mở hết lòng mình. Lần này đi có nhiều điều phải cố gắng. … sẽ tranh đấu cho hạnh phúc của mình…!”

15h… Sài gòn, bao lần đến, cảm xúc dường như mới nguyên, tinh khôi, thân và quen lạ kì…

Về quê hơn tháng… ô ô, để coi làm được gì nào…

Vừa xuống xe… “Ôla, 6luck hả, tui đến ngã tư rồi nè bà…”- bạn tốt, ăn ghê nhỉ(1 tô phở bà Ấn, mười mấy cái bánh xèo, 1ly + 3 chén chè bà Hoàng), đêm đầu tiên có về nhà đâu, mệt quá lăn ra ngủ nhà Nhật, sáng nữa cà phê ăn sáng xong mới về.

Quê mình… con dường nhỏ chút, chật hẹp, lâu quá hay vô tình bỏ qua… lạnh – cảm nhận đầu tiên, hình như nó vậy. Gia đình – mình quen quá rồi mà, trơ ra, lầm lũi chút chút, nằm nhà thấy ấm, ăn như heo ấy, Tết nì mình thích ăn rau, có khi ăn hết cái vườn rau nhà nội rồi cũng nên, muốn nói thật nhiều… vậy mà cứ lầm lũi mãi cho đến ngày đi lại.

Quê mình… con người vẫn vậy, có thêm mấy cái nhà nhỏ nhỏ xinh xinh ven con đường ra biển, gia đình nhỏ – khái niệm mơ hồ, mình vẫn cười khi ngang qua, khẽ cười, lòng thấy ấm áp, tin, yêu…

Biết rằng yêu nơi này thật nhiều, cảm xúc về nó cứ luôn thường trực, chiều tối lại thấy cậu nhỏ quần đùi, áo ấm đi bộ dọc con đường ấy… biển đêm – những ngày cuối năm, man man nỗi nhớ, đã điện thoại cho bạn, share cho cuộc sống trọn vẹn và thêm màu sắc…

Tụi bạn cũng chưa về nữa, hai ngày Hội An, Đà Nẵng, tau gọi mày ơi, tau thích quá đi thôi. Chạy xe lăn lăn theo cái con đường ấy, qua Cửa Đại.. mắt hiu hiu, êm ru, biển, sóng, vỗ.. vỗ… gọi. Hội An vẫn riêng, tĩnh mịch đáng nhớ, lũ trẻ và những con đường, rong rêu dường như không còn lắm ý nghĩa với mình, gió vẫn lạnh và thắt từng cơn. Ta vẫn vậy, một mình qua bao phố, cố hữu và buồn cười một tẹo. Đà Nẵng siêu đẹp, chạy xe siêu sướng, bạn iu siêu dễ thương, ta vẫn không muốn nói gì hết, muốn thấy bạn cười, nghe bạn nói… Ngủ dậy, đi lượm vỏ ốc mà không có cái nào hết, gió quá, sóng cứ lùa vào sát bờ vậy. Đêm dạo, vòng vòng một mình, sông Hàn, phố Đà, người Quảng, ta và những cảm xúc. Thấy thích thật nhiều.

Rồi tết, rồi đón nhận, rồi thốt lên, yêu thương, vỗ về, đam mê… Rồi sáng tối cùng bạn bè tám, đủ thứ chuyện trên đời. Lâu quá rồi, rựơu và những câu chuyện dường như bất tận, thâu đêm, suốt sáng. Đã để ba má bận lòng – con xin lỗi.

Bao giờ cho hết mải miết, ta lớn chưa nhỉ, có trăn trở bao giờ đâu, người ta đã làm mình nghĩ nhiều quá. Cho ta làm người lớn một thoáng nè : “Ta yêu em mà, cười nhé, ta ở đây, cố vui và nhớ em như một thói quen vậy. Đã nói yêu rồi đó, đừng nói là có bao giờ ta nói đâu. Tự nhiên yêu à ? Uh, tự nhiên yêu đấy”. Hô hô, mình mình ngộ quá, vậy mà cũng nghĩ ra… thui, bớt nghĩ đi, lại bị ám ảnh rùi.

Đã buồn cùng bạn, muốn bạn vui, chia sẻ theo cách riêng của mình, những vấp ngã dường như quá nhỏ đúng không bạn?. Ta luôn ủng hộ bạn mà, thịt da ta đấy, đã xót, đau và ngậm ngùi.

Đang hỏi là ai đó có làm mình sẽ buồn không…

Gần đi, tụi bạn ở nhà rủ nhậu nhẹt, rock xuyên màn đêm… đường đến ngày vinh quang… try… love… nào tay, bờ vai, lời nói, cảm xúc… nhớ!

Thị trấn siêu đẹp, lang thang, xe đạp, yêu thương, cà phê, bạn bè, cả mưa nữa…

Nhỡ, bỏ qua hay hẹn khi nào đó, xin lỗi mà…

Nửa con dường thiên lí với màu sắc, hình hài, thanh âm ta đã qua… Nhớ ai đó thật nhiều…

… Đang ngồi nghe nhạc nè,

19/02…15h23 sms của bạn : “ban iu, vua ngu day, k co ai o nha. 3me di lam het, bun va so su im lang.nho ban wa.ma te that,da hua cf sang hom sau, why lại k fone cho cho t? dang lam j day? Fai ju sk nhe.” – uh, bạn iu,Th sẽ không quên đâu.

Mình tên gì nhỉ, uh Nguyễn Đình Thái, hô hô… tên bình thường, “thai, thai, thai, thai… ghet thai, sau nay neu co con L se dat ten con là thai, buon cuoi ko” – ghét quá mà. Chút cảm xúc đầu đời, yêu lắm, nhớ lắm…. Đã nói không biết bao lần rồi mà, chiều nay lại buồn,. lại nhớ, lao vào viết lách như thèn điên. Muốn giọn dẹp một vài thứ, mai sẽ đi đâu đó. À, còn cuốn vở nữa, sẽ viết cái gì đó…

Thế nào mày, ổn không. Uh, ổn mà. Vân mới điện thoại, lâu quá nhỉ, những người bạn – một phần tất yếu của cuộc sống, có những con người không bao giờ nói, lặng thầm sống và luôn ủng hộ mình. Cảm ơn nhé!

Nghe nhạc, nghe những giai điệu kiểu mình thích, đi dạo, xả não, mới ngủ dậy mà, những cái tên có nhắc nhớ gì không… Đôi khi cần gì một lí do. Snow có khi đã nói như vậy, uh – cần gì một lí do…

Tôi ơi, đừng tuyệt vọng – lời khuyến cáo.

Bây giờ mình sống thế nào nhỉ, cũng không tệ…

Bạn bè vẫn ở đó, zui nhé, thanks!


Leave a Reply

  • Meta

  • Lượt truy cập

    • 522 lượt